Tản mạn TRĂNG TUỔI THƠ 2016

10:51:00

Tản mạn TRĂNG TUỔI THƠ 2016

Chia sẻ là hạnh phúc! Niềm hạnh phúc này không giống như bất kỳ cung bậc cảm xúc nào mà mình đã từng trải qua. Thiệt là khó tả quá đi! :-)


Thời sinh viên để mưu sinh đã từng làm phụ bếp và phục vụ các món ăn ngon cho các đám tiệc, đã từng nấu ăn cho gia đình, chiêu đãi bạn bè những món ăn ngon, đặc biệt là món bún nước tương (hehe). Thế nhưng, ngày hôm ấy là ngày mình hạnh phúc nhất trong sự nghiệp "đầu bếp", cái ngày mình tham gia chương trình Trăng tuổi thơ 2016 cùng nhóm Vietnamsmile. Nhóm mình được Ban tổ chức phân công nhiệm vụ trong căn nhà số 2 của 2 vợ chồng trẻ có 5 bé trai. 


Đầu tiên, khi vào đến căn nhà ấy cảm giác thật là ngỡ ngàng, căn nhà thật nhỏ và xập xệ, có một cái giường nhỏ  và cái bếp củi đơn sơ, với 5 cái nồi đen đầy nhọ nghẹ, đựng thức ăn cho cả gia đình ăn trong nhiều ngày.Trước nhà chỉ có một cái giếng nhỏ, tạm bợ dùng chung cho các hộ gia đình tại đấy, vì đơn sơ tạm bợ nên nguồn nước cũng không được sạch lắm.
Mọi người bắt đầu chia thịt, trứng để nấu ăn cho các nhà ( theo như các bạn trong nhóm nói thì thịt và trứng là món ăn xa xỉ của người dân nơi đây) :-( . Và thế là bếp củi đã bén lửa, mọi người cố gắng nghĩ ra cách chế biến ra những món ăn ngon từ hai nguồn nguyên liệu chính là thịt và trứng, cuối cùng thống nhất: thịt kho tiêu (hổng có tiêu), trứng chiên, canh măng, đột bí luộc, măng xào thịt.

Nhưng điều quan ngại nhất của công cuộc này đó là nấu cơm trong một cái nồi to bằng bếp củi, một là sống hai là cháy khét (thiệt là lo lắng quá đi!), nhưng với sự nhiệt tình của chị chủ nhà, với sự giúp đỡ của chị ấy, nồi cơm nhà 2 là ngon nhất, cơm chín đều và có ít cháy vàng ở đáy nồi. Sau một hồi hì hục, lăn lộn với cái bếp củi, cả hai tay đều nóng đỏ tấy lên, cơm nước, thức ăn cũng đã xong, được bày biện ra trên một cái bàn nhỏ, mọi người xúm lại trầm trồ khen "ngon quạ đi", mọi người quây quần bên cái bàn nho nhỏ í, mời anh chị chủ nhà và các bé cùng ăn.
Nhìn cảnh cả nhà ăn ngon miệng, vui vẻ mình không cần ăn cũng cảm thấy no, no vì hạnh phúc vì đã góp được tí xíu công sức.
Cảm ơn chị Le Nguyen Vy Phuong đã cho em biết đến Vietnamsmile, cảm ơn anh Nguyễn Văn Khang đã cho em ghế súp trị giá 5 triệu, cảm ơn chị Hiền đã làm cố vấn món ăn cho em, cảm ơn các thành viên VietnamsmileJourney of Youth đã cho mình những trải nghiệm thật thú vị!

Nhật ký của TNV Phuong Nguyen Nesle'


Tình Nguyện Viên có buổi trải nghiệm thực tế tại góc bếp của đồng bào H'Mong




Trải nghiệm buổi cơm trưa cùng gia đình anh K'rum

Share this

Bài Viết Liên Quan

Mới Hơn
Next Post »